Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013


“BÀ CON” LÀ BÀ CỦA CON
Hai tiếng gọi thân thương ấy đã đi cùng tôi suốt một thời ấu thơ, hai tiếng đơn sơ nhưng có lẽ chứa đựng toàn bộ tình cảm bà dành cho tôi và tôi dành cho bà.
Tôi gọi bà là “Bà Con” không phải vì bà tên là Con nhưng muốn tuyên bố với mọi người rằng bà là của riêng tôi thôi. Nơi đứa trẻ mới biết nói thì có lẽ không suy nghĩ sâu sắc như bây giờ. Tình cảm đó còn rất đơn sơ, hồn nhiên của trẻ con. Hồi còn bé tôi thích những cái bánh, cái kẹo, quả chuối bà để dành cho riêng tôi, rồi dấm dúi cho cách kín đáo sợ các cháu khác biết. Tôi yêu bà, tôi mến bà, tôi theo bà từng bước. Bà cứ đi trước là tôi lẽo đẽo theo sau như cái đuôi. Nhiều lúc làm bà bực mình bà mắng yêu: “cái đuôi, cái đuôi, quẩn chân quá!” nhưng cứ rời ra được một lúc tôi lại đi tìm bà. Tôi sợ mất bà.
Lớn lên dần dần tôi xa bà, không còn như thời còn bé, học hành rồi chơi giỡn với chúng bạn. Đã lâu rồi tôi không còn lẽo đẽo theo bà, chỉ thỉnh thoảng ngồi nói đôi ba câu chuyện. Khoảng cách tôi dần xa bà. Rồi những năm học đại học xa nhà, tôi lại càng xa bà hơn, tình cảm thì có lẽ vẫn thế, nhưng thời gian ở bên bà ngày một ít hơn. Đã lâu lắm rồi tôi không còn lẽo đẽo theo bà để cố giữ bà lại cho riêng mình. Hôm nay tôi có nhiều cái để phải cố giữ hơn, dường như ảnh hưởng của bà dần dần mờ nhạt trong cuộc đời tôi.
Những ngày tháng xa nhà ấy, bà luôn dõi bước theo tôi trong lời cầu nguyện, trong những món ăn tôi được thưởng thức mỗi lần về nghỉ. Mặc dù dạo này sức bà đã xuống nhiều, nhưng mỗi lần thấy cháu đi học xa về thì bà lại chạy ra có lẽ chỉ để nhìn mặt nó một cái, nghe tiếng nó chào bà, rồi tất bật lo làm món này món nọ cho nó ăn và khi lên đường đi học lại thể nào bà cũng dấm dúi cho ít tiền bà dành dụm được.
Hôm nay nhìn lại, lòng tôi lại sôi lên nỗi cảm thương vô hạn. Giờ này bà tôi đã ở một nơi rất xa, nhưng cũng thật gần bên tôi. Tôi sẽ lẽo đẽo theo bà để tiến về nơi rất xa đó. Bà ơi! Với những đức tính của bà con sẽ cố gắng sống thật tốt để mãi là cháu ngoan của bà. Bà của con.

CÙNG MẸ

BÊN NHỮNG TRĂN TRỞ CỦA CUỘC ĐỜI


Tháng năm đã về, tháng của những cơn mưa đầu mùa, có lẽ ở Việt Nam thì tháng năm không phải là mùa hoa nở rực rỡ nhất. Nhưng những người con cái Mẹ vẫn chọn tháng năm làm tháng hoa, tháng dành riêng để kính Đức Mẹ. Xin kính mời mọi người cùng dạo qua vườn hoa của cuộc đời để hái những đoá hoa đẹp tươi dâng lên Mẹ.
HOA TRẮNG
Trong vườn hoa có màu trắng của hoa loa kèn, hoa cúc, hoa ngâu và hoa huệ. Màu trắng làm cho ta nhớ đến màu của sự trinh khiết vẹn tuyền của Mẹ. Suốt cuộc đời Mẹ luôn hướng về Chúa, trông cậy tín thác vào Chúa cách tuyệt đối. Đồng thời Mẹ cũng hết lòng cộng tác để cho thánh ý Thiên Chúa thực hiện trên cuộc đời Mẹ. Nhớ lại ngày ấy, con được nghe kể lại trong tiệc cưới Cana Mẹ đã chạy đến với Chúa qua bàn tay Giêsu con Mẹ để cầu cứu trong khi các gia nhân thì chạy vạy khắp nơi. Suy nghĩ đó làm cho con thấy nhột nhột. Hình như chúng con tuyên xưng Chúa như khi gặp những khó khăn, trở ngại chúng con cũng chưa biết chạy đến trông cậy nơi Chúa.
Lạy Mẹ xin dạy chúng con biết một lòng với Chúa như Mẹ khi xưa. Xin cho chúng con luôn thủy chung với tình yêu Chúa cụ thể nơi cuộc sống chúng con. Vợ chồng biết thủy chung với nhau, con cái biết hiếu thảo với cha mẹ. Xin cho các tu sĩ, những người đã tận hiến cho Chúa, luôn trung tín với lời đã khấn hứa. Lạy Mẹ! Cùng với Mẹ chúng con dâng lên Chúa những đóa hoa trắng như tấm lòng con tín thác nơi Chúa.
HOA ĐỎ
Màu hoa đỏ rực rỡ chúng con dâng lên Mẹ chiều nay là những giọt mồ hôi, nước mắt và có cả máu nữa. Màu hoa đỏ như máu con tim cũng làm chúng con rung động khi nghĩ đến Máu Con yêu dấu của Mẹ đã đã đổ ra trên Thánh giá khi xưa và còn tái hiện lại trong các thánh lễ hàng ngày. Ngày ấy mẹ đã đứng dưới chân thánh giá hiệp với những đau khổ của con Mẹ. Ngày nay, Mẹ vẫn đang đồng hành với chúng con trong những khó khăn của cuộc đời.
Hiệp với Mẹ chúng con dâng lên Chúa những đau khổ của cuộc đời chúng con như đóa hoa đỏ tươi là những hy sinh vất vả hằng ngày.
HOA XANH
Những đóa hoa xanh chúng con dâng lên Mẹ chiều nay, có màu xanh của sự bình thường như những chiếc lá xanh. Màu xanh của những tháng ngày buồn tẻ, nhạt nhẽo, vô vị, những chuỗi ngày bình thường đến nỗi chán chường trong cuộc đời chúng con. Nhớ lại khi xưa Mẹ đã sống âm thầm bên Chúa trong suốt 30 năm. Trong chuỗi ngày dài êm ả đó có khi nào Mẹ thấy chán ngán, thấy vô vị, thấy tầm thường không?
Lạy Mẹ! Chiều nay chúng con dâng lên Mẹ những đóa hoa màu xanh tượng trưng cho chuỗi ngày dài êm ả trong cuộc đời chúng con. Những tháng ngày tuy tưởng chừng như vô vị nhưng đã làm nên ý nghĩa cho cuộc đời chúng con, hiệp với Mẹ chúng con xin dâng lên Chúa.
HOA TÍM
Những đóa hoa tím trong vườn hoa cuộc đời chúng con là những mối tình lãng mạng nhưng cũng là những cuộc chia ly buồn bã. Màu tím cũng là màu của hoàng hôn buông xuống trên cuộc đời và còn là màu tang tóc. Lạy Mẹ khi xưa Mẹ đã sống những khoảnh khắc tím màu của đồi Canvê khi chứng kiến ngọn giáo đâm xuyên qua trái tim con Mẹ. Mẹ ơi! cuộc đời chúng con cũng không thiếu màu hoa tím. Màu tím của những đổ vỡ trong gia đình, màu tím của những bất hạnh đang dồn dập xảy đến cho cuộc đời chúng con. Màu tím của những căn bệnh hiểm nghèo cướp khỏi chúng con những niềm vui xem ra là bình thường, màu tím của tuổi già và cả của cái chết.
Hôm nay hiệp với Mẹ chúng con dâng lên Chúa những đóa hoa tím góp lại trong suốt cuộc đời. Xin Mẹ đồng hành với chúng con, xin giúp chúng con luôn một lòng trung tín với Chúa như Mẹ khi xưa dù cho điều gì xảy ra đi nữa. Hiệp cùng Mẹ chúng con dâng những đóa hoa tím của cuộc đời chúng con lên Chúa.
HOA VÀNG
Trong vườn hoa vươn lên những đóa hoa vàng của bông hướng dương, cúc vạn thọ… làm chúng con liên tưởng đến những nỗi hân hoan trong cuộc đời, những thành công, những chiến thắng. Nhớ lại khi xưa có lẽ Mẹ đã vui lắm lắm khi con Mẹ Giêsu Kitô Phục sinh từ trong cõi chết, khơi nguồn hy vọng vào sự sống mới.
Hiệp với niềm hân hoan đó, chúng con cùng với Mẹ dâng lên Chúa những đóa hoa vàng tượng trưng cho những lời tạ ơn trong cuộc đời chúng con.

Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

Lễ thánh Giuse lao động, suy nghĩ về lao động

Lao động tiếng anh là LABOR có nghĩa là làm việc, là sáng tạo, là cưu mang và sinh ra những sự sống mới (in labor).

Trong Kinh Thánh ta thấy Thiên Chúa sáng tạo vũ trụ càn khôn, Ngài cưu mang trong tình thương và sinh hạ thế giới trong tình thương, Ngài cũng duy trì cho nó phát triển tốt đẹp trong tình thương. Nên thế giới trở thành một công trình tuyệt vời của Thiên Chúa.

Khi con người phạm tội chống lại Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng không nỡ phạt họ nhưng cho họ cộng tác vào việc lao động của Ngài. Để chính khi con người "đổ mồ hôi, sôi nước mắt" mới có miếng ăn con người sẽ nhận ra tình thương của Thiên Chúa, chính trong lao động tình yêu thương và cộng tác giữa người với người được xây dựng và cũng chính trong lao động con người làm cho vũ trụ ngày một xinh đẹp hơn. Vì thế lao động không còn là hình phạt mà Thiên Chúa giáng xuống trên con người nhưng là phương dược chữa lành hồn xác ta. Chính khi cộng tác với Thiên Chúa trong lao động con người là người hoàn hảo hơn.

Hôm nay lễ thánh Giuse Lao động xin cho chúng con cũng biết lao động hết mình để cộng tác với Chúa xây dựng thế giới này mỗi ngày một tốt đẹp hơn.

chúng ta cùng suy niệm qua lời thơ trong thánh thi của lễ Thánh Giuse Lao động hôm nay:

Hỡi người thợ vô danh
Của xưởng mộc nghèo khó,
Xin ban no lành
Cho người lao công khắp cùng xứ sở.


Chúng con cần gương Ngài
Để thấy kho tàng trong giọt mồ hôi,
Thấy nụ cười trong từng dòng nước mắt,
Thấy Nước Trời trong lòng đất mẹ cằn khô


Thấy sáng tạo, đi lên, tình người,
Yêu thương và hiệp nhất.
Thấy lớn lao trong từng nhỏ nhặt,
Thấy vinh quang trong khổ nhục, Ngài ơi.


Hỡi người thợ vô danh 

Của xưởng mộc nghèo khó,
Xin cho những người đang xây dựng thế giới này
Thấy Ngài phục sinh,
Thấy Ngài phục sinh trong bàn tay của họ…
 

Đạo

Đạo là đường, là cách sống ơn gọi của mỗi người, mỗi vật.
Dòng nước có cái đạo làm nước, khóm hoa có cái đạo làm hoa, con người có cái đạo làm người... mỗi vật đều có cái đạo của mình. Khi sống đúng đạo thì mọi thứ trở nên tốt đẹp.

Thử nghĩ về đạo làm nước, dòng nước chảy từ nơi cao đến nơi thấp, từ vùng đất cao xuống vùng đất thấp, dòng nước đi qua nơi nào thì thực hiện sứ mệnh của nó là cuốn theo nó tất cả những thứ rác rến, bẩn thỉu. Để rồi làm cho hai bên bờ sạch sẽ xanh tươi, cây cối phát triển, các sinh vật có thể sinh sống.

Nước đã quấn đi tất cả để làm đẹp cho vùng đất nó đi qua. Để rồi ở hạ nguồn nó trở thành một dòng nước đục ngàu, dơ dáy, hôi hám. Ai nhìn thấy cũng phải bịt mũi quay đi. Eo ơi thối quá!

Nhưng chính khi đó là nước đang thực hiện tốt nhiệm vụ của mình, đang sống đúng đạo làm nước của mình là tẩy rửa và đem lại sức sống. Nước chảy ra suối, ra sông rồi đổ ra biển. Ở biển nhờ các chuyển hóa nước sẽ lại trong sạch, lại bốc hơi, bay lên vùng cao rơi xuống thành những giọt mưa, bắt đầu lại một chu kì mới của nó. Tiếp tục sống đạo làm nước, tiếp tục làm đẹp cho đời.

yuse_thanhhuan

NÓI VỚI EM



Giữa thế giới ồn ào xô bồ cần lắm những phút giây thinh lặng để nghe được những lời thì thầm trong mây gió, để nghe con tim mình vẫn đang  đập nhịp đập tha thiết...

Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió
Sẽ được nghe nhiều tiếng chim hay
Tiếng lích rích chim sâu trong lá
Con chìa vôi vừa hót vừa bay.

Nếu nhắm mắt nghe bà kể chuyện
Sẽ được nhìn thấy các bà tiên
Thấy chú bé đi hài bảy dặm
Quả thị thơm cô Tấm rất hiền.

Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ
Đã nuôi em khôn lớn từng ngày
Tay bồng bế sớm khuya vất vả
Mắt nhắm rồi lại mở ra ngay.

Trong thế giới của tiếng ồn, và vội vã này
không biết có ai dám nhắm mắt để lắng nghe không nhỉ?
xin mời các bạn cùng LỜI THÌ THẦM dừng lại đôi chút
để cùng học bài lắng nghe nhé!
tác giả VŨ QUẦN PHƯƠNG
Sưu tầm yuse_thanhhuan

Thánh TÊRÊSA HÀI ĐỒNG GIÊSU


Không bước chân ra khỏi bức tường dòng Cát Minh,
nhưng lại là bổn mạng các xứ truyền giáo.

Không viết nhiều sách, chỉ một tập nhật kí nho nhỏ,
nhưng lại làm nên một vị thánh lớn,
vị thánh Tiến Sĩ, bậc Thầy của Hội Thánh.

Têrêsa chị đã làm điều đó như thế nào?

Bí quyết của chị thật đơn giản,
lí luận của chị cũng chẳng có gì là cao siêu,
nhưng chứa đựng điều cốt lõi.

TÌNH YÊU!
GIỮA LÒNG HỘI THÁNH LÀ MẸ
CON sẽ là TÌNH YÊU

Vì Tình yêu làm được mọi thứ,
Tình yêu như nhựa sống được chuyển đến các nhánh cây và làm cho nó sinh hoa trái.
Têrêsa chọn là tình yêu và đó là tất cả để nên một vị Thánh lớn.

Cuộc đời của Tê rê sa cho ta thấy chẳng phải làm những việc lớn lao mà nên thánh.

nhưng bí quyết là.
LÀM VIỆC TẦM THƯỜNG HẰNG NGÀY
VỚI MỘT LÒNG MẾN PHI THƯƠNG

Chỉ một chữ YÊU chị đã nên Thánh ở tuổi mà có lẽ chỉ bằng bạn, bằng tôi,
Vậy TÔI CÓ THỂ NÊN THÁNH KHÔNG?

Nắm bí kiếp trong tay rồi dại gì mà không luyện bạn nhỉ?

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2012

Nghĩ về sự chết

Tôi biết là có ngày tôi sẽ chết. Mặc dầu tôi không biết sẽ chết ngày giờ nào, nơi nào, cách nào. Chắc chắn tôi phải chết. Đó là một chân lý hết sức rõ ràng và chắc chắn. Chân lý này, không ai đã dạy tôi. Nó nằm ngay trong con người của tôi.

Cái chết cũng là một biến cố đụng tới mọi người. Nó là một vấn đề chung. Vấn đề này được coi là hết sức quan trọng. Bởi vì nó đặt ra câu hỏi: Đâu là ý nghĩa cuộc sống? Cuộc đời đi về đâu? Bên kia sự chết có gì không?

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

Hôn nhân trong xã hội Do Thái


Trong xã hội Do Thái, phong tục cưới hỏi bắt đầu với người mai mối. Thường thì ý tưởng mai mối khởi đi từ cha chú rể, nhưng người mai mối cũng cần nhận được sự đồng ý của cô dâu. Sau khi mai mối thành công, luật Do Thái đòi có một số tiền cưới cho nhà gái. Số tiền này thường sẽ tương xứng với thế giá của nhà trai. Suốt thế kỷ thứ nhất, số tiền này khoảng 100 denari, tương đương với khoảng 100 ngày công lao động.
[1] Sau khi trao tiền cưới, chú rể tương lai sẽ tặng quà cưới cho cô dâu tương lai để bày tỏ tình yêu. Nhà gái cũng trao của hồi môn cho cô dâu và đây cũng là một phần thừa kế. Hôn ước được ký gồm những thông tin chẳng hạn như: số tiền cưới, những quyền mà cô dâu có cũng như những yêu cầu hoặc lời hứa của chú rể.

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

Tìm hiểu gốc tích Tháng Hoa Đức Mẹ



              Là người Công giáo Việt Nam, nhất là những người đã lớn lên trong một xứ đạo miền Bắc, Trung hoặc Nam, có lẽ họ không lạ gì sinh hoạt tôn giáo trong tháng Năm, tháng Hoa Đức Mẹ. Khi ngàn hoa xanh, đỏ, trắng, tím, vàng nở rộ trong cánh đồng, thì con cái Mẹ cũng chuẩn bị cho những đội dâng hoa, những cuộc rước kiệu, để tôn vinh Mẹ trên trời. Những điệu ca quen thuộc trìu mến bỗng nổi dậy trong tâm hồn cách thân thương, nhất là bài "Đây Tháng Hoa" của nhạc sĩ Duy Tân với điệu 2/4 nhịp nhàng:
"Đây tháng hoa, chúng con trung thành thật thà. Dâng tiến hoa lòng mến dâng lời cung chúc. Hương sắc bay toả ngát nhan Mẹ diễm phúc. Muôn tháng qua lòng mến yêu Mẹ không nhoà.
 - Đây muôn hoa đẹp còn tươi thắm xinh vô ngần. Đây muôn tâm hồn bay theo lời ca tiến dâng. Ôi Maria, Mẹ tung xuống muôn hoa trời. Để đời chúng con đẹp vui, nhớ quê xa vời.
 - Muôn dân trên trần mừng vui đón tháng hoa về. Vang ca tưng bừng ngợi khen tạ ơn khắp nơi. Ánh hồng sắc hương càng tô thắm xinh nhan Mẹ. Sóng nhạc reo vang tràn lan đến muôn muôn đời".

CHÌA KHÓA MỞ ''CỬA VÀO KINH THÁNH''


A. Lời dẫn nhập
Rất nhiều Vị đã viết quá súc tích về Kinh ''KÍNH MẦNG'' là ''Diễm Tình Ca'' (*) trong Tân Ước, là bằng chứng việc ứng nghiệm Lời Chúa hứa trong Cựu Ước rằng Miêu Duệ của người nữ sẽ đạp đầu Con Rắn (Satan) và Con Rắn sẽ quay cắn gót chân Miêu Duệ của bà ta. Như vậy, Lời Chúa hứa trong Cựu Ước cũng được gọi là TIN MỪNG NGUYÊN THỦY. Còn Kinh KÍNH MẦNG, vốn tóm lược TRỌNG TÂM của Tin Mừng Cứu Rỗi, là TÂN SÁNG THẾ KÝ. Cho nên, Kinh ấy chính làCHÌA KHÓA MỞ ''CỬA VÀO KINH THÁNH''!!!
Nhắm làm sáng tỏ khái niệm ở trên, tôi xin nêu lên hình thức và mạo muội phân tích nội dung của Kinh KÍNH MẦNG như sau:

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012

Đời sống linh mục là một đời sống khó khăn


Thưa những anh em của tôi trong đời sống linh muc, đời sống của chúng ta không phải là một đời sống dễ dàng. Một số người đã chọn cho mình đời sống trong những đan viện khắc khổ có lẽ không lạ gì khi mình đang có một đời sống khó khăn vất vả. Bất cứ ai quen thuộc với đời sống của một đan sĩ Xitô hay một ẩn sĩ dòng thánh Brunô hẳn biết rằng các vị này cam kết sống một đời sống từ bỏ và đền tội mà tu luật của họ đề ra. Khi nhìn thoáng qua, dường như đời sống của một linh mục đang làm việc mục vụ có vẻ dễ dàng hơn. Vì có tiền trong túi (có thể là không nhiều), xem ra chúng ta cũng tự do, và đời sống chúng ta coi như chẳng phải quá khắc khổ hay quá khắc nghiệt. Rồi một lúc nào đó bỗng có những giáo dân đến hỏi nhiều người linh mục chúng ta rằng: “Dạ thưa cha, cứ sáng cha làm lễ xong rồi cả ngày cha làm gì vậy?” Điều ngụ ý ở đây là một khi đã làm lễ xong chúng ta chẳng còn gì phải làm nữa, và điều này có thể chẳng có gì là quá xa vời so với sự thật.

Vài thách đố đối với linh mục trẻ


d3
Sau đây tôi xin ghi lại tóm tắt vài thách đố mà theo tôi, các linh mục ngày nay thường gặp. Tôi đã chia sẻ mấy thách đố này với nhóm anh em linh mục trẻ dòng Phanxicô trong dịp Thường huấn của họ vào năm 2008. Theo cuốn Từ điển tiếng Pháp Le nouveau Petit Robert, nghĩa hiện đại của từ thách đố (défi) là một khó khăn, trở ngại bên trong hay bên ngoài cần phải vượt qua trong quá trình phát triển của một xã hội, một nền văn minh; ở đây, chúng ta cũng có thể hiểu theo nghĩa này áp dụng cho đời sống và hoạt động của các linh mục trẻ.

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

Thứ 5 tuần thánh: Vài phút thinh lặng

GIUĐA
Nếu kể những tên tuổi nhiều người biết, có lẽ Giuđa là tên ở thứ bậc cao. Ông sẽ mãi mãi được ghi nhớ là người tông đồ đã phản bội Chúa Giêsu. Tên ông được nhắc đến 22 lần trong Tân Ước (đứng thứ nhì, chỉ sau Phêrô).

Tên “Giuđa” thì phổ biến vào thời đó, nhưng ý nghĩa của Iscariot thì không được rõ lắm. Đó là một từ không rõ nghĩa, có thể là tên họ của gia đình, hoặc tên của tỉnh thành nguyên quán. Cũng có thể là một “biệt hiệu”, thậm chí có khi là khuynh hướng chính trị của ông.

Một vài chi tiết lý lịch của Giuđa được biết đến (có lẽ lý lịch của ông là chính xác nhất trong 12 tông đồ). Ngoài Chúa Giêsu, chủ đề về ông được nói đến nhiều trong cuộckhổ nạn hơn bất kỳ ai khác. (Tại sao ông phản bội? Ông có tham dự tối Tiệc Ly không? Những từ “thật lòng ăn năn về những gì đã làm” có mang ý nghĩa sám hối thật không?).

* * *

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2012

HẠT LÚA MỤC NÁT

Mùa Xuân năm ấy, có hai hạt giống nằm cạnh nhau trong thửa đất màu mỡ. Hạt giống thứ nhất hăng hái nói: "Tôi muốn mọc lên! Tôi muốn cắm rễ sâu xuống lòng đất, và đâm chồi xuyên qua lớp đất cứng bên trên. Tôi muốn vươn lên những búp non mơn mởn như những lá cờ loan báo mùa xuân đã đến… Tôi muốn cảm nhận hơi ấm của mặt trời mơn man trên mặt và hơi nước mát lạnh của sương mai trên những cánh hoa". Và nó đã mọc lên xanh tốt.

Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2012

SỬA TRỊ NẾT XẤU

SỬA TRỊ NẾT XẤU
+++

          Chúng ta đang ở trong Mùa Chay, xem ra có nhiều việc phải làm trong thời gian này. Người ta thường nói : Mùa Chay là thời gian rất căng thẳng vì người ta phải vật lộn với ba thù là ma quỉ, thế gian và xác thịt. Hôm nay chúng ta chỉ chú trọng vào việc vật lộn với chính con người của mình, vật lộn với các tình tư dục, bắt nó phải tùng phục linh hồn.

          Hay nói cách khác, chúng ta cùng chia sẻ với nhau về việc sửa trị các nết xấu đang tiềm ẩn trong lòng chúng ta, đặc biệt là nết xấu làm đầu để chúng ta có thể trở nên con người mới tốt lành thánh thiện hơn, đặc biệt chúng ta có một tâm hồn trong sạch xứng đáng mừng ngày lễ Phục sinh sắp tới.

KỶ LUẬT TRONG CUỘC SỐNG

KỶ LUẬT TRONG CUỘC SỐNG
+++

I. SUY NIỆM LỜI CHÚA.

                   Chúng ta đọc : Lc 13,24; Mt 11,13.
         
          Gần đến lễ Cung hiến Đền thờ, Đức Giêsu vừa giảng dạy vừa tiến về Giêrusalem. Tình cờ có một người đến hỏi Đức Giêsu :”Thưa Ngài,  những người được cứu thoát thì ít, có phải không” ?  Câu hỏi này không phải là tình cờ vì theo quan niệm người Do thái : ngoài dân tộc họ ra, ít người được Thiên Chúa cứu rỗi.  Đây là một câu hỏi có vẻ tọc mạch và ngầm chứa một ý tưởng tự mãn và cục bộ.

          Đức Giêsu không trả lời rõ ràng và trực tiếp vì sợ có sự ngộ nhận. Nếu trả lời ít người được cứu rỗi thì người ta sẽ thất vọng, sợ không đến lần mình.  Nếu trả lời nhiều người được cứu, người ta sẽ ỷ y, buông lỏng mà không mau mắn lo phần rỗi của mình.

          Nên Đức Giêsu chỉ đưa ra phương cách để vào Nước Trời : Phải cố gắng qua cửa hẹp. Và như vậy cũng sửa sai quan niệm hẹp hòi và tự mãn của người Do thái : chỉ có họ mới được Thiên Chúa thương.

          Đức Giêsu dùng hình ảnh “đi qua cửa hẹp” để nói lên đòi hỏi của Tin mừng. Động từ “đi qua” muốn diễn tả sự thay đổi cách sống, bởi vì có rất nhiều người đứng trước cửa hẹp ấy, nhưng chỉ những người biết “đi qua” tức là thay đổi cuộc sống thì mới vào nhà được.

          Luật của Tin mừng luôn đòi hỏi phải chiến đấu. Đức Giêsu không đến để đem lại cho ta một cuộc sống dễ dãi, nhưng mang gươm giáo và đem con người vào một cuộc chiến cam go nhất chống lại sự dữ (x. Mt 12,12).

          Con đường rộng và hẹp được đề cập trong bài Tin mừng hôm nay là hình ảnh khá quen thuộc trong các sách Khôn ngoan của người Do thái. Hình ảnh này nói lên sự chọn lựa mà con người phải thực hiện giữa thiện và ác, giữa khôn ngoan và khờ dại, giữa sự thật và gian dối. Đức Giêsu mượn hình ảnh này để đòi hỏi nơi các môn đệ một sự lựa chọn dứt khoát và sự dấn thân cho Thiên Chúa.

          Nhân dịp tĩnh tâm Mùa Chay, chúng tôi muốn chia sẻ với các bạn trẻ về một đề tài hơi khó nuốt :”Kỷ luật có cần cho giới trẻ không” ? Hy vọng các bạn trẻ sẽ nhìn ra sự cần thiết và ích lợi của nó trên con đường hoàn chỉnh con người mình, và đồng thời cũng là đòi hỏi của Tin mừng.

CẢM THÔNG

CẢM THÔNG
+++
I. VÀO ĐỀ

                    Hãy vui cùng kẻ vui, khóc cùng kẻ khóc” (Rm 12,14)

          1. Đối thoại với cây.

          Một người đứng trước cái cây và hỏi lá cây rằng :”Này lá cây, một mình bạn có đủ không” ? Lá cây trả lời :”Thưa không, bởi vì sự sống của tôi là ở nơi cành cây”.

          Người ấy lại hỏi cành cây :”Này cành cây, một mình bạn có đủ không”?  Cành cây trả lời :”Thưa không, bởi vì sự sống của tôi là ở rễ cây”.

          Người ấy lại hỏi rễ cây :”Này rễ cây, một mình bạn có đủ không” ? Rễ cây trả lời :”Thưa không, bởi vì cho dù tôi ban nhựa sống cho lá và cành, nhưng nếu người ta hái trụi lá và chặt hết các cành thì tôi cũng sẽ chết”.

          Một thoáng suy tư :  Thiên Chúa chúng ta tôn thờ là Thiên Chúa Ba Ngôi, nghĩa là Thiên Chúa có nhiều tương quan. Cũng thế, chúng ta được dựng nên không phải để sống cô đơn, thiếu tương quan, nhưng là để sống với nhau, cho nhau và vì nhau. Khép kín nơi chính mình, một cách nào đó, là chúng ta đang sống ngược với niềm tin của mình. Nói khác đi, chúng ta phải biết cảm thông với nhau.

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

Tìm Hiểu Sự Thật Về Cuộc Khổ Nạn Của Đức Giêsu (2)

Tìm Hiểu Sự Thật Về Cuộc Khổ Nạn Của Đức Giêsu (2)

(tiếp theo và hết)

Quốc Văn, OP

II. NHỮNG TRÌNH THUẬT KINH THÁNH

Truyền thống phụng vụ của Giáo hội cử hành cuộc khổ nạn của Đức Giêsu với việc thiết lập Bí tích Thánh Thể vào tối thứ năm tuần thánh. Các sách Tin mừng cùng bắt đầu trình thuật biến cố Đức Giêsu chịu đau khổ, chịu chết từ bữa tiệc ly.

Tim Hiểu Sự Thật Về Cuộc Khổ Nạn Của Đức Giêsu (1)

Tim Hiểu Sự Thật Về Cuộc Khổ Nạn Của Đức Giêsu (1)
Quốc Văn, OP
DẪN NHẬP

X
in khởi đi từ hai sự kiện thuộc lãnh vực văn hoá - nghệ thuật. Sự kiện thứ nhất liên quan đến câu truyện văn học của nhà văn Liên Xô cũ, T.S. Aimatốp, viết về chàng Avdij Kallixtratov. Avdij là người hùng vĩ đại trong cuốn tiểu thuyết này. Chàng là con vị phụ tá của một họ đạo Chính Thống, được gửi vào nhà Dòng học mong nối nghiệp cha mình. Nhưng vì tư tưởng quá cấp tiến, anh đã bị đuổi học. Anh ra làm việc cho một tờ báo Thanh Niên, khởi đầu bằng việc viết hàng loạt bài phóng sự về những người đi tìm lại cây ma túy có tên là Anasha mọc trong vùng thảo nguyên Mojunkul. Từ thái độ của một người quan sát, anh muốn nhập cuộc với họ và quyết định “đồng hội đồng thuyền” để cứu họ. Kết cục, anh chẳng cứu được ai và phải trả giá bằng cái chết đau thương do chính những người anh muốn cứu , những người buôn bán ma túy.[1]

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Thần Học Về Chúa Thành Thần (tiếp theo)



  

B. SỰ TIẾN TRIỂN ĐỨC TIN CỦA HỘI THÁNH VỀ CHÚA THÁNH THẦN
Những chặng tiến triển của đức tin và thần học về Thánh Thần, chia thành ba giai đoạn chính: thời giáo phụ, thần học Trung cổ, thời cận đại.